Kể từ khi còn nhỏ tôi giữ cho mình một cuốn nhật kí những giấc mơ

Kể từ khi còn nhỏ, tôi giữ cho mình một cuốn nhật kí những giấc mơ. Trong đó ghi lại chi tiết từng cảnh tượng, diễn biến của giấc mơ tôi gặp đêm hôm trước, những ai đã xuất hiện trong đó, lời nói và cử chỉ của họ, tôi có nhận ra họ hay không. Chúng ta thường nhanh chóng quên đi giấc mơ của mình. Chỉ trong vài phút sau khi tỉnh dậy, bạn sẽ quên đi quá nửa. Cuốn nhật kí đặt ngay đầu giường, bên cạnh gối, với chiếc bút kẹp sẵn trong đó. Có những đêm giấc mơ của tôi bị xé ra làm nhiều mảnh, tôi chỉ nhớ về mảnh ghép cuối cùng. Tỉnh dậy, tôi ngấu nghiến ghi chép những gì còn sót lại trong trạng thái nửa chừng vô thức. Câu chữ đuổi lấy nhau, rời rạc và rối nghĩa. Người ta nói não bộ của chúng ta không có khả năng tự vẽ nên một khuôn mặt mới trong mơ. Ai đó xuất hiện trong giấc mơ của bạn, chắc hẳn bạn đã gặp họ ở đâu đó, chỉ là bạn có nhớ ra không mà thôi.Tôi không biết ánh mặt trời màu cam kia là có thật hay do tôi tưởng tượng ra khi tỉnh giấc, vì nghe nói chúng ta thường chỉ mơ thấy hai màu đen trắng. Hoặc một giấc mơ hoàn toàn không màu. Tôi cũng không biết mình đã vui được bao lần khi mơ. Có chăng cảm xúc vui sướng đó là khi tôi tỉnh dậy, và nhớ lại những gì mình đã gặp trong mơ, những người tôi đã nhìn thấy trong thế giới ảo ảnh đó. Trong mơ, tôi như đứa trẻ kiệm lời chậm chạp, phản ứng trước mọi việc ở vị trí của một người quan sát, làm theo những gì người đối diện nói thay vì những gì mình muốn, trừ khi bị đẩy vào những tình huống nguy hiểm. Tôi hầu như chỉ nhớ những cảm giác hoảng sợ, lo lắng, chẳng hạn như khi tôi ra sức đóng chặt cánh cửa phòng trong khi biết được ở phía bên kia có người lạ mặt đã chạm được vào tay nắm cửa và bằng mọi giá muốn bước vào căn phòng nơi chỉ có mình tôi trong đó. Tôi dừng việc ghi chép cuốn nhật kí mỗi ngày khi bỗng nhiên cảm thấy những giấc mơ của mình chứa quá nhiều bí mật. Người ta thường gán ý nghĩa cho những giấc mơ, rằng khi ta bị ám ảnh bởi một thứ, thì nó sẽ xuất hiện trong mơ, và chiều ngược lại cũng đúng. Sẽ thật khó để giải thích về sự trung thành của bản thân với một người khi mà trong giấc mơ của ta chứa đựng những hình bóng khác, dù đơn giản là họ chẳng nói hay làm gì nhiều nhặn trong đó. Giấc mơ khiến ta bối rối, khiến ta lén nhìn trộm họ trong đời thật, tìm kiếm lời giải cho sự ám ảnh mặc định, như có ý hỏi họ làm gì hằng đêm trong tiềm thức của ta. Dẫu vậy, có đôi khi giấc mơ trắng trợn khẳng định lại tâm trí phản bội và những ham muốn thầm kín mà ta không dám thừa nhận, không dám hành động. Có lẽ bởi vậy mà tôi không còn dám viết chúng ra bằng mực trên giấy, như một cách chứng nhận cho sự tồn tại của chúng. Rằng những giấc mơ là có thực…

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *